Vũ trụ bao la của chúng ta giãn nở ra từ một trạng thái nhỏ, đặc và nóng nhỏ hơn rất nhiều lần một hạt nhân nguyên tử. Trong quá trình đó, vũ trụ luôn vận động và tương tác, những vì sao sinh ra và chết đi theo hàng triệu, hàng tỷ năm ánh sáng.
Tôi hay ví von việc đào sâu tìm hiểu bản thân mình giống như việc bóc một củ hành lớn vậy. Trầy trật bóc từng lớp vỏ một, bóc đến đâu thấy nước mắt ứa ra đến đó, mà lại thấy hiện ra một lớp vỏ bên trong cần phải tiếp tục bóc – để thấy đây là một công việc khó khăn chừng nào, và dường như là “mãi chẳng xong”.
Chúng ta chắc đã quá quen với ý tưởng rằng vật chất được cấu tạo nên bởi những hạt cơ bản nhỏ tí ti mà mắt người không thể nhìn thấy được. Tương tự như vậy, vũ trụ là một khối xây lắp khổng lồ tạo nên từ những thành tố cơ bản đó, như thể một bộ lego tinh vi và phức tạp.
Con người từ thuở sơ khai có lẽ từ lúc ngước mắt lên ngắm nhìn bầu trời, đã dần học cách phân biệt những thiên thể, những chuyển động và quỹ đạo của chúng để từ đó dự đoán thời tiết, chăm lo mùa màng, lên lịch trình cuộc sống của mình sao cho thuận lợi.
Vấn đề với những tổn thương tâm lý không chỉ ở mức độ đau đớn và ám ảnh mà nó gây ra. Không như các vết thương về thể chất (dù là ngoài da hay nội tạng), vết thương tâm lý không có cách nào nhìn thấy được.
Đôi mắt không chỉ có lòng tham mà còn có sự hiếu kỳ, và hành động bịt mắt hay nhắm mắt có ý nghĩa như một phần của hành trình đi vào nội tâm để đi đến sự thức tỉnh về tinh thần.