Thơ

Thơ, Góc chữ

Hiện diện

Tôi ôm em trong tay
Tim em nằm lỏng lẻo trong lồng ngực
Tôi ấn chặt tay,
giữ tim không bật ra qua từng cú xóc,
đường xa lúc lắc
Tim rã rời
Tay phải tôi nắm lấy tay trái em
Ngón cái xoa xoa và bốn ngón kia bấm chặt
Cho em ảo giác về một sự hiện diện khác

Thơ

Cơn của gãy đổ

Gieo mấy giọt vần vào cổ họng kẻ khát
Câu thơ cứ thế gãy tiếp
cho đến khi nát vụn
Thèm một dải dịu dàng vắt mỏng
che hơi thở rít đặc bằng trắc
Những thứ nén chặt là những thứ sẽ lưu hương
dìm ngạt những ngày làm thinh với đời

Thơ, Góc chữ

Bí tích Khai tâm 3: Nghi lễ Thánh thể

[Thánh thể 1]: Một đoạn Tin mừng

Tôi đưa em về qua những triền mưa sạch bóng người, đội lên đầu em vòng nguyệt quế của khải hoàn không tiếng khóc than. Bóng tối phủ lên vai chúng ta tấm áo choàng của huy hoàng nơi quang phổ đã tuyệt diệt, nói với chúng ta bằng thứ ngôn ngữ của im lặng chỉ những kẻ đã đau sâu cùng mới lĩnh thấu. Em nhắm nghiền trong vầng hào quang của những màu câm, sau hai mươi ba cửa ải. Tôi ngửi em sạch tinh mùi đất lốp đốp mưa và những cọng cây xanh lúi nhúi nhún nhảy để rũ sạch sự vồ vập của ban ngày.