Thơ

Không đề cạnh tâm mùa hè

Người đã tàn lụi thân xác nhưng linh hồn còn đương trực mãi
Kẻ đây thân xác nhưng linh hồn đã thẳm xuống vực sâu
Ai là thực chết
– tựa hồ cô đã nói như thế

Nỗi mất mát là gì?
Một tương phản của mệnh đề về tồn tại giữa thế giới tinh thần và thế giới vật chất
không thể chạm ở chiều kích này một hiện diện ở chiều kích khác
Một định dạng bị phản ngược trở lại trong xung lực của va đập với một hình hài quen
Một hồ sơ dài về vụ việc biến mất nay đã hết thời hiệu truy cứu trách nhiệm hình sự
Trong căn phòng thẫm ánh đèn vàng rọi, vị thẩm phán già trở thành màu xám
Ông nín lặng bỏ kính xuống và tự day trán:
Không phải khoảng cách, mà vấn đề trục và hướng khi nối các phép chiếu
Không phải tương giao trong không gian, mà vấn đề gia hạn cho các tiếp biến của yêu

Tác phẩm sắp đặt Room for one color (1997) của Olafur Eliasson

Tôi muốn đi xa hơn điểm chết này
Nhưng còn làm được gì khi đứng trước sự chết
Một điếu văn?
Phút mặc niệm?
Khúc kinh cầu?
Khả thể nào ngoài nỗ lực kéo giãn một hư vô?

Inspiration:
Tchaikovsky, Andante from Symphony No.5
Studio Dragon, Psycho but it’s okay (2020)