Tản bút

Những buổi chiều thao thức Hà Nội

Tôi đã muốn viết biết bao về những ngày vui vừa qua, nhưng khi vui nào ai muốn viết. Người ta muốn sống. Tôi ước có thể viết được về những con người dễ thương vô cùng mình đã gặp. Nhưng trong sự đối diện ấy, tôi chỉ muốn nhìn và muốn nghe. Ngôn ngữ của những khoảnh khắc ấy là ngôn ngữ của hiện hữu, của ánh mắt muốn thu trọn lại và uống cạn để thấm đẫm lòng biết ơn vào tồn tại của mình.