Góc chữ

Tản bút, Góc chữ

Nước trôi thành dòng chảy mãi

Sáng tỉnh dậy nghe có thứ gì xanh xao câm nín chồi lên trong lòng, đến khi ra đường mới hiểu là vì sao. Là gió mùa hanh hao và xao xác. Bão về. Là mùa thu thật rồi sao. Mùa thu ơi!!! Tôi đã phải dừng ở “mùa thu”, và tiếp tục với “ơi”. Viết giờ đây là những đứt đoạn, đời sống người là những đứt đoạn. Nhưng đâu có sao, vượt lên những đứt đoạn, tiếp tục được những gì đã đứt đoạn mới có thể hoà vào được dòng chảy sâu thẳm của sống.

Tản bút

Những buổi chiều thao thức Hà Nội

Tôi đã muốn viết biết bao về những ngày vui vừa qua, nhưng khi vui nào ai muốn viết. Người ta muốn sống. Tôi ước có thể viết được về những con người dễ thương vô cùng mình đã gặp. Nhưng trong sự đối diện ấy, tôi chỉ muốn nhìn và muốn nghe. Ngôn ngữ của những khoảnh khắc ấy là ngôn ngữ của hiện hữu, của ánh mắt muốn thu trọn lại và uống cạn để thấm đẫm lòng biết ơn vào tồn tại của mình.

Tản bút, Góc chữ

Đường vào văn minh phương Tây

Chính nó! Loanh quanh đâu đó khoảng gần Mười một giờ đêm ngày Hai mươi chín tháng Tám năm Hai nghìn hai mươi, tại ngã tư đoạn từ Huỳnh Thúc Kháng cắt với Nguyễn Chí Thanh, lúc chờ đèn đỏ để rẽ trái. Tôi buông thõng tay tỳ khuỷu lên hai tay ga, nhìn quanh tìm kiếm mông lung và đã nhìn thấy nó – bằng tưởng tượng hoặc bằng kí ức: thứ nước đỏ au và ấm nóng tuôn ra từ ly tràn trề truồn xuống cổ họng những người dân Hy Lạp, rớt lách qua bộ râu rậm của những kẻ đàn ông Địa Trung Hải sôi nổi và hùng hổ.

Tản bút, Góc chữ

Tôi nói gì khi tôi nói về sự thật

Câu hỏi về sự thật chỉ nằm trong tư duy của con người. Phải xuất phát từ tư duy, phải ở trong tư duy – thì mới đặt ra câu hỏi về sự thật, mới cần phân biệt cái này là thật, cái kia không thật. Ngoài tư duy thì chỉ có đơn thuần tồn tại. Chỉ có thứ có đó, không có thứ không có đó. Vậy là, nếu đã đặt câu hỏi về sự thật, nghĩa là đang nằm trong vòng cương toả của tư duy con người. Nói về sự thật rồi sẽ phải nói về nỗi tuyệt vọng.

Thơ, Góc chữ

Hiện diện

Tôi ôm em trong tay
Tim em nằm lỏng lẻo trong lồng ngực
Tôi ấn chặt tay,
giữ tim không bật ra qua từng cú xóc,
đường xa lúc lắc
Tim rã rời
Tay phải tôi nắm lấy tay trái em
Ngón cái xoa xoa và bốn ngón kia bấm chặt
Cho em ảo giác về một sự hiện diện khác

Thơ

Cơn của gãy đổ

Gieo mấy giọt vần vào cổ họng kẻ khát
Câu thơ cứ thế gãy tiếp
cho đến khi nát vụn
Thèm một dải dịu dàng vắt mỏng
che hơi thở rít đặc bằng trắc
Những thứ nén chặt là những thứ sẽ lưu hương
dìm ngạt những ngày làm thinh với đời

Thơ, Góc chữ

Bí tích Khai tâm 3: Nghi lễ Thánh thể

[Thánh thể 1]: Một đoạn Tin mừng

Tôi đưa em về qua những triền mưa sạch bóng người, đội lên đầu em vòng nguyệt quế của khải hoàn không tiếng khóc than. Bóng tối phủ lên vai chúng ta tấm áo choàng của huy hoàng nơi quang phổ đã tuyệt diệt, nói với chúng ta bằng thứ ngôn ngữ của im lặng chỉ những kẻ đã đau sâu cùng mới lĩnh thấu. Em nhắm nghiền trong vầng hào quang của những màu câm, sau hai mươi ba cửa ải. Tôi ngửi em sạch tinh mùi đất lốp đốp mưa và những cọng cây xanh lúi nhúi nhún nhảy để rũ sạch sự vồ vập của ban ngày.

View More